Nhiều đại biểu Quốc hội đều thể hiện một quan điểm rõ ràng khi cho ý kiến về dự án Luật Thực hành tiết kiệm chống lãng phí và cho rằng, với diễn biến lãng phí ngày càng nghiêm trọng như hiện nay thì cần “nâng cấp” tình trạng này lên thành quốc nạn.
Đại biểu Phạm Đức Châu (Quảng Trị) nói: “Để luật này có ý nghĩa và sứ mệnh như Luật Phòng, chống tham nhũng thì tên gọi cần đổi lại là Luật Phòng, chống lãng phí bởi cuộc đấu tranh phòng, chống lãng phí không kém phần quan trọng và quyết liệt như phòng, chống tham nhũng”.
Cũng theo ông Châu, để tăng hiệu lực, tính cưỡng chế, nhằm ngăn chặn và xử lý nghiêm đối với hành vi gây lãng phí thì tùy theo mức độ vi phạm có thể xử lý kỷ luật, xử lý vi phạm hành chính hoặc truy cứu trách nhiệm hình sự.
Cùng quan điểm với đại biểu Châu, đại biểu Huỳnh Thế Kỳ (Ninh Thuận) nói: “Hiện trạng lãng phí ở nước ta hiện nay thực ra không kém gì tham nhũng, nhưng dường như quyết tâm chính trị để xây dựng một hành lang pháp lý đầy đủ, tăng cường trách nhiệm và nhận thức của người đứng đầu cũng như cán bộ công chức và những chế tài chưa được quan tâm đúng mức”.
Vị đại biểu này còn cho rằng lãng phí còn ghê gớm hơn tham nhũng vì “tham nhũng có con người cụ thể, chúng ta bỏ tù được, rồi quy ra bao nhiêu điều, từ thanh tra, điều tra, truy tố đến xét xử, bao nhiêu chuyện rõ ràng, thu hồi được... Còn lãng phí thì vô cùng, rất khó để định lượng”.
Kiến nghị giải pháp phòng chống lãng phí, vị đại biểu này cho rằng các cơ quan chức năng của Đảng, của Chính phủ nên nghiên cứu bố trí lại hệ thống bộ máy, tổ chức theo hướng nhiều ban có thể nhập lại thành một ban, nhiều bộ có thể nhập thành một bộ, dưới bộ có một số cục thì cũng cần nhập lại..., đừng để bộ máy “phình ra như cái nón để ngược”.
Đại biểu Thân Đức Nam (Đà Nẵng) bổ sung thêm danh mục lãng phí là lãng phí thời gian cũng không kém phần nghiêm trọng. “Trong xây dựng cơ bản, nhiều công trình có thể thi công ba ca để rút ngắn thời gian mang lại hiệu quả. Trong lĩnh vực hành chính nhà nước, tình trạng quan liêu về thủ tục khiến nhiều dự án gác lại, kéo dài thời gian làm mất cơ hội”, ông Nam dẫn giải.
Chia sẻ cùng ông Nam, đại biểu Phạm Văn Hổ (Phú Yên) nói thêm: “Lãng phí về thời gian là thứ lãng phí khó định lượng nhưng hậu quả thì rất lớn. Trong những năm qua việc lãng phí về thời gian, kinh phí trong tổ chức hội nghị, hội thảo, tọa đàm ở các cấp, các ngành là rất lớn nhưng chậm khắc phục”.
Đại biểu Lê Văn Tân (Hà Nam) đưa ra thực tế cho thấy việc giám sát thực hành tiết kiệm, chống lãng phí rất khó khăn. Ví dụ năm 2013 tại kỳ họp này, Ủy ban Thường vụ Quốc hội có cuộc giám sát tối cao việc thực hành Luật Thực hành tiết kiệm, chống lãng phí trong sử dụng vốn trái phiếu Chính phủ giai đoạn 2006 - 2012 với số vốn vài trăm ngàn tỷ đồng.
Ủy ban Thường vụ Quốc hội đã xem xét báo cáo và làm việc với Chính phủ, với 10 bộ, ngành và 22 tỉnh, thành phố. Xem xét báo cáo của UBND 63 tỉnh, thành phố, báo cáo giám sát của 39 đoàn đại biểu Quốc hội, báo cáo của Kiểm toán Nhà nước, Thanh tra Chính phủ và một số bộ, ngành khác... Nhưng qua giám sát cũng không nêu lên được trong sử dụng mấy trăm ngàn tỷ đó tiết kiệm được bao nhiêu tiền, lãng phí bao nhiêu, nếu có lãng phí thì lãng phí ở đâu, trách nhiệm thuộc về ai, xử lý vấn đề lãng phí như thế nào?
Rút cục, dù là sửa đổi luật hay “nâng cấp” lãng phí lên thành quốc nạn thì tình trạng này có giảm hay không vẫn là điều... khó khẳng định.
Và nói như đại biểu Trịnh Ngọc Thạch (Hà Nội): “Tôi nói thật, nếu ai bây giờ không lãng phí thì người ấy được coi là người tiết kiệm, còn nếu là thực sự tiết kiệm, thì chỉ là danh nghĩa mang tính khuyến khích, động viên thôi chứ còn không mấy khi làm được đâu!”.
Phó Thủ tướng Hồ Quốc Dũng đề nghị các bộ, ngành, địa phương tiếp tục quán triệt sâu sắc quan điểm, chủ trương của Đảng “phát triển nhanh nhưng phải bền vững”; “không đánh đổi môi trường lấy tăng trưởng kinh tế đơn thuần”; “bảo vệ môi trường phải được đặt ở vị trí trung tâm trong quá trình hoạch định chiến lược, quy hoạch, kế hoạch và phát triển kinh tế xã hội của từng ngành, từng địa phương”.
Các chuyên gia kinh tế cho rằng để đạt được mục tiêu tăng trưởng hai con số trong giai đoạn tới cũng như trở thành nước có thu nhập cao vào năm 2045, việc đẩy mạnh sự phát triển của khoa học công nghệ, đổi mới sáng tạo và chuyển đổi số chính là yêu cầu cấp thiết...
Chủ trì buổi làm việc với Ban Chính sách, chiến lược Trung ương và các cơ quan liên quan về Đề án đổi mới mô hình phát triển đất nước dựa trên khoa học, công nghệ, đổi mới sáng tạo và chuyển đổi số, Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm nhấn mạnh mô hình phát triển mới phải xây dựng năng lực tự chủ sáng tạo của quốc gia.
Lãnh đạo Chính phủ khẳng định, với những người chưa có điều kiện mua nhà, Nhà nước sẽ tạo điều kiện để họ thuê nhà dài hạn, ổn định, với mức giá phù hợp với thu nhập và khả năng chi trả. Nhà ở cho công nhân phải có giá cả hợp lý, đồng thời phải được quy hoạch, xây dựng đồng bộ với các thiết chế văn hóa - xã hội...
Thứ trưởng Lê Công Thành cho rằng việc bảo vệ môi trường và ứng phó với biến đổi khí hậu là nhiệm vụ lâu dài, khó khăn và phức tạp, nhưng cũng là cơ hội để Việt Nam đổi mới mô hình tăng trưởng, nâng cao sức chống chịu của nền kinh tế và hướng tới phát triển bền vững. Đây không chỉ là yêu cầu khách quan mà còn là lựa chọn chiến lược để nâng cao chất lượng tăng trưởng và năng lực cạnh tranh quốc gia...
Bức tranh kinh tế của Việt Nam trong tháng 5 và 5 tháng đầu năm 2026 ghi nhận nhiều chỉ số tăng trưởng tích cực. Điển hình như chỉ số sản xuất công nghiệp (IIP) tháng 5 tăng 8,8% so với cùng kỳ; tổng mức bán lẻ hàng hóa và doanh thu dịch vụ tiêu dùng tăng 11,8%....
Chuyển đổi sang mô hình tăng trưởng mới, lấy phát triển khoa học công nghệ, đổi mới sáng tạo và chuyển đổi số làm động lực chính là quan điểm nhất quán hiện nay của Đảng và Nhà nước ta. Với đặc trưng là trung tâm cảng biển, công nghiệp... Hải Phòng có đầy đủ các điều kiện để trở thành địa phương đi đầu trong thí điểm các mô hình phát triển mới.